WGPSG — Lễ Thánh Phêrô và Thánh Phaolô hôm nay (29-6) không phải là ngày tử vì đạo của hai vị thánh Tông Đồ, nhưng có lẽ là ngày di chuyển hài cốt của hai vị vào hang toại đạo trên đường Hoàng đế Appia, gần nhà thờ Thánh Sebastianô ngày nay. Người ta gặp thánh lễ này lần đầu tiên trong lịch của thành phố Rôma vào năm 354.

Thánh Phêrô

Simon, người anh em của Thánh Anrê, xuất thân từ Betsaida miền Galilê, làm nghề đánh cá, đã có gia đình. Tất cả mọi sinh hoạt đều bình thường cho đến ngày Chúa Giêsu thành Nadarét gọi để theo và phục vụ Người. Chúa Giêsu đã ban cho ông tên mới là Kêpha, theo nghĩa Do Thái là Đá (từ đó dịch sang La ngữ là Petrus: Phêrô). Tên mới này nói lên sứ vụ trong tương lai của ông (x. Mt 16.13-20). Thánh Phêrô là người đứng đầu trong danh sách Mười Hai Tông Đồ của Chúa Giêsu.

Thánh Phêrô là một trong ba môn đệ, nói đúng hơn trong ba tông đồ được Chúa ưu ái một cách đặc biệt hơn những tông đồ khác. Thánh nhân được Chúa cho tham dự vào hầu hết những biến cố quan trọng trong cuộc đời công khai của Chúa. Tính tình Phêrô nóng bỏng, bộc trực và đôi lúc hơi liều lĩnh.

Nói về Thánh Phêrô, người ta không thể không nhắc đến cái vết thật đen trong cuộc đời của ngài. Đó là việc ngài đã chối Chúa. Tuy nhiên, bên cạnh những cái không tốt đó, chúng ta lại thấy nơi Thánh Phêrô có nhiều đức tính đáng nể phục. Chính những đức tính sáng chói này đã làm lu mờ đi những cái tầm thường nơi con người của ngài, để rồi qua đó ngài đã xứng đáng với sự tín nhiệm của Chúa khi Chúa đã đặt thánh nhân làm nền tảng Giáo Hội.

Đầu tiên chúng ta phải nói về lòng quảng đại. Phúc Âm đã ghi thật rõ, vừa khi được Chúa gọi, Simon Phêrô nhanh nhẹn từ bỏ nhiều thứ mà về sau thánh nhân thưa với Chúa là con đã bỏ tất cả mọi sự mà theo Thầy.

Bên cạnh lòng quảng đại, chúng ta còn thấy ở nơi Thánh Phêrô một đức tin chân thành. Trên con đường theo Chúa, Thánh Phêrô còn có một đức tính hiếm hoi mà những người khác ít ai có được, đó là lòng gắn bó keo sơn với Chúa. Sau Phép lạ bánh hóa nhiều, Chúa Giêsu có giảng một bài giảng về Bánh Hằng Sống. Bài giảng đó đã đánh dấu một khúc ngoặt mới trong cuộc đời công khai của Chúa. “Lạy thầy, bỏ thầy chúng con biết theo ai vì Thầy có lời ban sự sống đời đời”.

Nhưng đức tính mà nhiều người cảm phục nhất trong cuộc đời của thánh nhân, đó là lòng khiêm nhường. Sách Tu đức gọi đức Khiêm nhường là nền tảng mọi nhân đức. Đôi khi người ta cũng còn gọi đức khiêm nhường là mẹ các nhân đức. Đọc trong Thánh Kinh, chúng ta thấy ít nhất có ba lần ngài đã biểu lộ sự khiêm nhường rất cụ thể như sau: Lần thứ nhất là khi Chúa cho các ông bắt được một mẻ cá lạ. Trong khi các môn đệ khác chỉ có thái độ cầm chừng thì Phêrô đã đến quì trước mặt Chúa và thưa với Người: “Lạy Thầy, xin tránh xa con ra vì con là một người tội lỗi”. Thánh nhân ý thức được cái thân phận yếu đuối của mình trước sự hiện diện của Chúa. Lần thứ hai là khi Chúa Giêsu quở mắng ông một cách thật nặng lời. Lần thứ ba được ghi ở trong sách Công vụ Tông đồ.

Sau khi Chúa Giêsu về trời, Thánh Phêrô lãnh đạo cộng đoàn tại Giêrusalem. Ngài đón nhận những người ngoại giáo đầu tiên gia nhập vào Hội Thánh (x. Cv 10,11). Lịch sử minh chứng ngài đã dừng chân tại Rôma và tử vì đạo dưới thời hoàng đế Nêrô (khoảng năm 64-67).

Thánh Phaolô

Bốn sách Phúc Âm không nói một câu nào về Thánh Phaolô. Chúng ta chỉ được biết về thánh nhân sau khi Chúa Giêsu đã về trời. Xét về mặt xã hội và con người của Thánh Phaolô thì chúng ta thấy ngài có nhiều điểm hơn hẳn Thánh Phêrô. Thánh Phaolô là một con người có học thức – Là học trò của Giáo sư Thánh Kinh nổi tiếng, Gamaliel. Gia đình thánh nhân thuộc loại khá giả. Đặc biệt Thánh Phaolô là người có tước Công dân La mã. Thánh nhân không thuộc nhóm 12. Thánh Phaolô là một tông đồ sinh sau đẻ muộn nhưng là một tông đồ đặc biệt. Thánh nhân xuất hiện không như một người về phe với Chúa, nhưng như một kẻ đối đầu. Tệ hơn, như một kẻ thù. Chúng ta còn nhớ thật rõ câu truyện thánh nhân tình nguyện đi Đamas để lùng bắt và tiêu diệt những người mang danh Kitô hữu. Thế nhưng cũng chính từ cuộc lùng bắt những Kitô hữu này mà Chúa đã chinh phục thánh nhân. Cuộc chinh phục rất đột xuất làm cho nhiều người cảm thấy như không thể tin được. Thế nhưng đó lại là công việc của Chúa.

Chúa chọn Thánh Phaolô để sai ngài đi rao giảng Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô cho dân ngoại. Muốn hiểu cuộc đời theo Chúa của Ông như thế nào, chúng ta hãy đọc lại Sách Công vụ Tông đồ và nhất là những bức thư nổi tiếng của thánh nhân còn để lại.

Thánh Phaolô tử vì đạo vào năm 67. Khi xưa, Hội Thánh lấy ngày 30-6, sau ngày kính trọng thể hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô, để kính nhớ đặc biệt Thánh Phaolô. Nhưng lịch mới vào năm 1970 không còn nữa, ngược lại Hội Thánh nâng lễ “Thánh Phaolô trở lại” ngày 25-1 lên bậc lễ cao hơn.

Tư liệu & Văn hoá | Các Thánh

 

 

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN